Xúc động hình ảnh cô giáo vùng cao ngã sõng soài trên đường đem cái chữ đến cho các em

A A A

Mù Cang Chải xa xôi, nơi nhiều bà con còn nói tiếng Kinh chưa sõi, nơi con đường đi dạy học đầy bùn đất đã trở thành nỗi ám ảnh của bất cứ giáo viên nào. Không ít lần, các cô đã ngã sõng soài trên những cung đường trơn trượt, lấm lem…

Cuộc sống nơi vùng cao không chỉ thiếu thốn, lạc hậu mà còn khó khăn muôn trùng. Để đến được điểm trường dạy học của mình, các cô giáo nơi đây phải tập làm quen với việc vượt qua những cung đường chật hẹp và khúc khuỷu mà chỉ cần sẩy chân là có thể té ngã ngay. Đặc biệt, vào những ngày trời mưa, đường lầy lội, trơn trượt, việc không giữ được thăng bằng, ngã lộn, lấm lem bùn đất là chuyện đã trở nên quá đỗi quen thuộc với các cô.

Việc không giữ được thăng bằng, ngã lộn, lấm lem bùn đất là chuyện đã trở nên quá đỗi quen thuộc với các cô.

Mới đây, một người dùng Facebook có tên Bích Thủy (chuyên viên phòng giáo dục huyện Mù Cang Chải) đã chia sẻ những tấm hình chị chụp được khi công tác tại vùng cao. Đó là hình ảnh một cô giáo trẻ ở Xã Mồ Dề, Mù Cang Chải (Yên Bái) bị ngã sõng soài trên con đường đầy bùn đất do trơn trượt. Cả cô giáo và chiếc xe máy đều lấm lem, ướt nhẹp.

Chia sẻ của cô Bích Thủy trên Facebook khiến nhiều người xúc động

Chị Bích Thủy kể lại, ở nơi miền núi cao này, địa hình hiểm trở lại hoang sơ. Họ ở rải rác trên các quả đồi chứ không tập trung, đông đúc như ở đồng bằng, có khi phải đi hàng cây số mới thấy được vài hộ dân. Cuộc sống của các giáo viên nơi đây rất vất vả, đặc biệt là việc đi lại. Để mang được cái chữ đến được cho bọn trẻ, các cô giáo phải đến tận bản mở lớp, vào tận nhà động viên từng em đi học, có nhiều bản làng ở sâu tận trong núi nhưng các cô vẫn phải trèo đèo lội suối để vào.

Con đường từ trường chính đến các điểm dạy học ở các khu bản thì gập ghềnh, khúc khuỷu, khó đi vô cùng, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể ngã ngay. Đặc biệt, cung đường vào những ngày mưa lại càng nguy hiểm và ám ảnh hơn nữa, đến cả người dân trong vùng cũng hạn chế, không dám qua lại. Vậy mà, các cô giáo “chân yếu tay mềm” ngày nào cũng phải băng qua. Có những khu bản xa trường chính quá, các cô đành chấp nhận ở lại cùng bà con xóm bản, mỗi tuần chỉ về trường chính một lần gặp mặt các đồng nghiệp và giao ban.

Con đường lầy lội ngày mưa…

Trước đó trên một diễn đàn mạng xã hội về Yên Bái, một cô giáo khác cũng dạy học ở vùng cao Mù Cang Chải cũng đã chia sẻ bức ảnh để thấy những gian nan của mình trên đường tới trường, khi cả chiếc xe máy của cô bị sụp xuống hố sâu đoạn qua cầu không kiên cố. Rất may cô đã được người dân ở gần đó giúp đỡ để có thể tiếp tục tới lớp. Vậy mới nói, sự nghiệp “cõng cái chữ đến trường” cho những đứa trẻ nơi đại ngàn heo hút thật cao cả mà cũng thật khó khăn.

Một cô giáo khác cũng chia sẻ về chiếc xe máy bị sụp xuống “cầu”

Hầu hết các cô giáo đều là người đồng bằng được phân công lên vùng cao giảng dạy. Ở nhà đã quen với những con đường bằng phẳng, trơn tru; lên đến đây, nhìn thấy cận cảnh con đường toàn đá lởm chởm, khúc khuỷu, ngày mưa thì lầy lội, trơn trượt, nhiều cô không tránh khỏi bàng hoàng, lo sợ. Thế nhưng, khổ riết rồi thành quen, ngày nào không đến gặp bọn trẻ là nhớ không chịu được. Xa quê, mỗi năm chỉ có 2 dịp về thăm gia đình là tết và hè, các cô đã xem nơi “rừng thiêng nước độc” này là ngôi nhà thứ hai, xem đám học trò ngọng nghịu tập nói ê a như con như cái.

Khổ riết thành quen, không đến trường là nhớ học trò không chịu được

Cuộc sống là như vậy, luôn luôn tồn tại những thử thách, khó khăn, nhưng bên cạnh đó cũng có những niềm hạnh phúc bình dị mà sâu sắc. Tuy rằng phải xa người thân, sống cuộc sống thiếu thốn, lạc hậu mà thậm chí nhiều nơi còn chưa có điện, tuy rằng mỗi ngày đều phải vượt qua con đường đầy hiểm trở mà không ít lần phải chịu cảnh lấm lem, nhưng bù lại, các cô có những học trò ngây thơ, đáng yêu nhất. Trong con mắt của chúng, các cô là những thiên thần, là cả thế giới.

Thương cô giáo tận tụy, vất vả, chúng học trò luôn dành phần cho cô những thứ tốt nhất mình có, khi thì bắp ngô mới bẻ trên rẫy, lúc thì củ sắn mới đào trong nương, cứ trong nhà có thứ gì, đám học trò đều mang đến… biếu cô giáo. Trước những tình cảm chân thật, chất phác đó, các cô cũng được an ủi phần nào, nỗi nhớ nhà dường như cũng vơi bớt, mà con đường lầy lội cũng trở nên dễ đi hơn…

Chiếc xe lấm đầy bùn đất đến mức không đi được nữa

Xin dành tặng bài thơ của tác giả Cẩm Chi Châu sau đây, thay cho lời tri ân những thầy cô giáo đang vất vả ngày đêm bám trường, bám bản để “cõng con chữ” đến cho những những đứa trẻ tội nghiệp nơi đại ngàn heo hút:

Thầy cô gùi chữ lên nương
Trồng người dạy chữ tình thương cuộc đời
Bám trường, bám bản, bám trời
Bám bùn, bám đá, bám người, bám dân
Học sinh như những người thân
Thầy cô đâu ngại xa gần nắng mưa
Tình yêu biết mấy cho vừa
Chở đò suốt sáng tới trưa nhọc nhằn

Linh An

Giau.Co

    Gửi bình luận