Vĩnh biệt phóng viên Đinh Hữu Dư, một người trẻ đã sống trọn ‘tuổi thanh xuân bất hủ’

A A A

Đinh Hữu Dư – phóng viên bị lũ cuốn trôi trong khi tác nghiệp trên cầu Thia, Yên Bái có lẽ là người trẻ được nhắc tới nhiều nhất trên các trang báo trong những ngày qua, các bài viết về anh cũng được chia sẻ rộng khắp trên các mạng xã hội.

Và lạ lùng thay, những người thương anh, rơi nước mắt vì anh không chỉ là những người làm báo, gia đình và bạn bè anh, mà đó còn là những người mẹ, những người anh, những người em. Họ không biết anh, cũng chưa một lần gặp mặt nhưng khi nhìn khuôn mặt, khi nghe bản tin dữ, khi đọc câu chuyện về anh, nước mắt họ vẫn rơi, trái tim họ vẫn thầm nói “thương quá, Dư ơi”.

Cây cầu bằng bê tông, cốt thép tưởng như vững chãi hôm đó đã sập trước sự giận giữ của dòng nước lũ. Nhịp cầu bị cuốn trôi đã mang theo cả một chàng trai trẻ của đất Hoa Lư, một phóng viên trẻ đầy tâm huyết của Thông Tấn Xã Việt Nam. Dòng nước giận dữ ấy mang anh trong lòng nó ba ngày đêm, đi qua 100 cây số và không để cho bất kì ai trong 600 con người mải miết tìm anh và hàng ngàn người dõi tin anh có được hy vọng tìm thấy anh còn thở, còn cười.

Chân dung phóng viên trẻ Đinh Hữu Dư (Ảnh: Facebook nhân vật)

Ba ngày trông tin là ba ngày mà kỉ niệm ùa về không dám nghĩ, không dám sẻ chia, ba ngày mà rất nhiều người đã phải quay trở về với niềm tin vào cổ tích để thầm cầu xin: “Cầu mong có một phép màu”.

Nhưng rồi, ngày 13 tháng 10, mọi người tìm được anh khi con nước đã nguôi ngoai niềm giận dữ. Nhưng rồi khi trở về với sự bình yên, con nước chỉ để lại cho những người còn sống một khoảng lặng nơi người ta có thể tạm cất nỗi đau, để có thể cùng nhau đưa anh về với Hoa Lư dịu dàng, bình yên.

Non nước Ninh Bình đón anh về (Ảnh: ninhbinhtravel.net)

Ngày 14 tháng 10, đất mẹ Ninh Bình đã đón về đứa con lặng lẽ với trái tim ấm và một cái tâm rất sáng của mình. Ngày hôm ấy, cũng là ngày cha mẹ được gặp anh, bạn bè, đồng nghiệp được đến nói lời từ biệt. Và để rồi, những vòng hoa trắng tinh khôi được lặng lẽ đặt ngay ngắn trước nhà anh, mang trong đó là bao cảm phục, tiếc nuối và xót xa.

Những vòng hoa trắng tiễn anh (Ảnh: Tri Thức Trẻ)

Nhiều người thương cảm khi biết về tuổi thơ khó khăn và thiếu thốn của người trai trẻ ấy. Xa cha mẹ, sống với bà và đèn sách trong một căn phòng chỉ những tảng đã kê cao làm bàn, anh vẫn kiên tâm đối mặt với cái nghèo, cái khó khăn để thực hiện giấc mơ đại học, giấc mơ nhà báo của mình.

Nơi vun bồi nên người phóng viên kiên nghị (Ảnh: Tri thức trẻ)

Cái nghèo, cái khổ không ngăn được ý chí của chàng trai có tính tình trái ngược hẳn với điều mà người ta nghĩ về một nhà báo. Con người nhỏ nhẹ và hiền lành ấy đã bao lần khiến bạn bè, đồng nghiệp và cả những người đi trước vừa thương, vừa cảm phục nhưng cũng vừa phải suy nghĩ trước niềm tin kiên định của anh: Có thực lực, có thực tâm sẽ được làm nghề, sẽ được viết, và sẽ được cống hiến.

Cuộc sống và tuổi trẻ cần có niềm tin và sự dấn thân (Ảnh: Facebook nhân vật)

Và đó là điều khiến anh Dư giống như hình ảnh mà nhiều người tưởng như không còn được nhìn thấy trong cuộc sống hiện đại nhem nhuốc này. Mấy ai còn có thể tin rằng vẫn có những người trẻ sống chân thành và đầy nhiệt tâm với nghề, chấp nhận về với miền núi non xa xôi, để được thật sự làm một phóng viên, thật sự được sống cùng người dân, để viết để đưa tin về những điều đẹp đẽ và cả những vất vả cơ cực trong cuộc sống của họ. Nhờ anh, nhờ những câu chuyện về anh mà nhiều người trẻ sẽ hiểu hơn về “cái tâm với nghề”.

Anh sẽ giúp nhiều người trẻ hiểu hơn về “cái tâm với nghề” (Ảnh: Facebook nhân vật)

Và mọi người sẽ càng thương anh hơn khi biết rằng, anh đi mà còn có nhiều giấc mơ còn dang dở, giấc mơ về với quê hương Ninh Bình xanh ngát sau khi đã trả được những món nợ của gia đình đã giúp anh hoàn thành giấc mơ làm báo. Và còn một giấc mơ nữa mà có lẽ bạn bè và những người yêu thương anh sẽ giúp anh hoàn thành: Giấc mơ mang cái chữ, mang những trang sách đến cho trẻ thơ của vùng đất Yên Bái đôi khi thật thiếu bình yên này.

Được làm người là một may mắn lớn nhất của sinh mệnh. Nhưng sống như thế nào để không phí hoài may mắn ấy thực sự là điều khiến mỗi con người phải trăn trở, phải nghĩ suy. Sự ra đi của một người trẻ với trái tim ấm, một cái tâm sáng như anh đã khiến nhiều người lắm, trở về với chính mình để tìm ra câu trả lời cho câu hỏi lớn nhất trong cuộc đời: Vì sao mình được sinh ra? Tuổi thanh xuân của anh không phí hoài trong những cơn say và cám dỗ, cái chết của anh đã làm nên một “tuổi thanh xuân bất hủ”.

Mong anh yên bình nơi chín suối…

Hải Lam

Giau.Co

    Gửi bình luận