Tự tử nguyên lai là có tội, chuyện ba đời chuyển sinh của cử nhân Lưu Hiếu Liêm

A A A

(Ảnh: Epochtimes)

Một số người khi cảm thấy tự bản thân mình không còn con đường để sống, họ chọn tự sát để thoát khỏi hiện thực, nhưng theo thuyết Pháp của người xưa, tự sát cũng là có tội, hơn nữa còn là hành vi phạm tội không hề nhỏ.

Dưới địa ngục nhờ thừa dịp lén không uống thuốc mê lúlàm ngu mờ ý thức, nhớ rõ các lần chuyển sinh của mình

Cố nhân Lưu Hiếu Liêm có thể nhớ được những kiếp trước mà ông đã trải qua, ông từng nói rõ ràng rành mạch những gì đã xảy ra ở kiếp trước của mình. Ông kể rằng ông đời trước là một thân sĩ, vì hành vi sai trái không đoan chính nên năm 62 tuổi thì bị chết.

Sau khi chết, ngay lúc đầu gặp Diêm Vương, Diêm Vương rất khách khí, nắm bắt được ông là một người có danh vọng ở trần gian mà đối đãi, trước là cho chỗ ngồi, sau còn rót trà mời ông. Sau khi ông ngồi xuống, nhìn thấy trà trong chén trà của Diêm Vương, sắc thanh trong suốt, mà chén trà của mình lại vẩn đục giống như rượu. Ông thầm nghĩ trong lòng: “Trừ khi đây là thuốc lú [-ngu] làm mê mờ ý thức?, ông không uống, thừa dịp lúc Diêm Vương không để ý mà đổ trà xuống dưới gầm bàn, giả vờ như đã uống cạn.

Đời thứ nhất chuyển sinh làm ngựa, tuyệt thực mà chết

Đợi một hồi, Diêm vương kiểm tra thấy trí thức họ Lưu này khi còn sống đã hành ác, nên giận dữ lệnh cho đám quỷ kéo ông xuống, phạt thác sinh làm ngựa. Tiếp đến một ác quỷ kéo ông lôi đi. Đi vào một hộ gia đình, cổng nhà họ rất cao, không dễ băng qua, khi ông còn đang bồi hồi do dự, ác quỷ dùng sức đánh ông thật mạnh. Khiến ông ngã nhào trên đất đau đớn.

Nhìn lại, ông đã thấy mình ở bên trong chuồng ngựa, tai nghe thấy có người nói: “ con hắc mã đã đẻ câu rồi, là một con ngựa đực” [câu: âm hán việt tức là ngựa non, rắn rỏi, khỏe mạnh]

Ông trong lòng đã sáng tỏ mọi chuyện, nhưng không thể nói được, nhất thời cảm thấy đói bụng, bất đắc dĩ đã đi lại gần ngựa mẹ để bú sữa.

(Ảnh: Epochtimes)

(Ảnh: Epochtimes)

Trải qua hơn 4 đến 5 năm sau, ngựa con đã phát triển cao lớn và tráng kiện. Nhưng rất sợ bị đánh, cứ nhìn thấy cây roi ngựa là chạy. Chủ nhân khi cưỡi nó, thường kê một cái yên dầy, chầm chậm đi, nó còn không tính là khổ. Duy chỉ có đám nô bộc và người cho ngựa ăn khi cưỡi nó đều không đặt yên làm đệm, hai chân kẹp chặt mình nó rồi quất roi lệnh cho nó chạy, thật là đau tận phế phủ, nó rất phẫn nộ, tuyệt thực liền 3 ngày không ăn mà chết.

Đời thứ hai chuyển sinh thành chó, vì cố ý cắn chủ nhân mà bị đánh chết

Thế là nó lại quay trở lại âm phủ, Diêm Vương tra kỳ hạn phạt của nó thấy vẫn chưa trả hết, trách mắng nó đã dám trốn tránh nên trừng phạt thêm, lệnh cho tiểu quỷ lột bỏ da nó, phạt nó thác sinh thành chó. Nó cảm thấy rất ảo não hối hận, không nguyện đi thác sinh. Nhiều tiểu quỷ liền loạn ngậu đánh nó. Nó đau quá bỏ chạy đến một nơi hoang dã, tự nghĩ: “ còn không như chết đi còn hơn”, nó phẫn nộ lao đầu xuống vực, ngã đau đến bám vịn cũng không đứng dậy được. Tự nhìn lại, thấy mình đã ở trong ổ chó rồi, chó mẹ đang âu yếu vỗ về dùng lưỡi liếm nó, nó mới biết mình lại đã thác sinh thành chó.

(Ảnh: Epochtimes)

(Ảnh: Epochtimes)

Sau khi thác sinh thành chó, lớn lên được một chút, nó nhìn thấy phân và nước tiểu cũng biết là dơ bẩn, chỉ là dùng cái mũi mà ngửi lại thấy rất thơm, nhưng mà nó vẫn hạ quyết tâm không ăn. Khi làm chó đã được một năm tuổi, nó thường cản thấy phẫn hận muốn chết, lại sợ chưa hết kỳ hạn phạt thì tội cộng tăng thêm một cấp nữa. Mà chủ nhân lại nuôi dưỡng chứ không giết nó, chưa tìm thấy biện pháp nào khác, nó liền cố ý cắn chủ nhân, khiến chủ nhân tróc da lộ cả xương, chủ nhân giận dữ, liền đem chó đi giết.

Đời thứ ba chuyển sinh thành rắnắn, vẫn một tâm tìm đến cái chết

(Ảnh: Epochtimes)

(Ảnh: Epochtimes)

Nó lại lần nữa quay lại âm phủ, sau khi Diêm Vương thẩm vấn xét hỏi, ngỡ nó quá điên cuồng, lệnh tiểu quỷ đánh nó vài trăm roi, phạt nó thác sinh thành rắn. Rồi cầm tù nó trong phòng tối, ban ngày không nhìn thấy ánh mặt trời. Nó cảm thấy buồn bực và hoang mang, liền thuận theo tường mà leo lên. Nó khoét một cái lỗ rồi chui ra ngoài. Tự nhìn lại một cái đã thấy thân mình biến thành một chú rắn ở trong bụi cỏ rậm rạp rồi. Từ đó nó hạ quyết tâm không tàn hại sinh linh, đói thì sẽ chỉ ăn thực vật, quả cây.

(Ảnh: Epochtimes)

(Ảnh: Epochtimes)

Khi đã làm rắn được hơn một năm, nó thường nghĩ: tự vẫn là không thể được, hại người đến chết cũng không thể được, làm sao có thể có được một cái chết cho lành và tốt đây. Một mạch vẫn chưa nghĩ ra được biện pháp nào tốt.

Một hôm, nó đang nằm trong  bụi cây, nghe thấy có tiếng xe đi qua đang đến gần, nó dũng mãnh trườn nhanh tới nằm chắn đường, kết quả bánh xe chèn qua, cán đứt thân nó làm hai đoạn, rắn đã chết.

Tự nhiên tử vong, chuyển sinh thành Lưu Hiếu Liêm.

Nó lại một lần nữa quay lại tới âm phủ, Diêm Vương rất kinh ngạc, kỳ quái sao nó lại nhanh trở về như thế. Nó phủ phục dưới đất trình bày. Diêm Vương nghe xong, nhận thấy đây là vô tội bị chết, nên khoan dung lượng thứ cho nó, phê chuẩn nó mãn hạn hết tội, phục sinh thành người, đó chính là Lưu Hiếu Liêm hiện tại thời lúc bấy giờ.

Lưu Hiếu Liêm mới vừa sinh ra đã biết nói chuyện, văn chương sách vở xem qua là có thể thuộc lòng, năm tân dậu đỗ cử nhân. Ông thường khuyên người: cưỡi ngựa cần phải đặt yên thật dầy làm đệm, nếu không ngựa bị hai chân của người cưỡi đồng thời kẹp lại, còn đau hơn cả roi quất đấy! (trích từLiêu trai chí dị》)

Đạo lý: Có lẽ Thiên thượng là thông qua thân sĩ Lưu Hiếu Liêm nói với con người rằng, người làm ác sẽ nhất định phải thường hoàn – đền trả, cho dù kể cả tự sát cũng không được thoát tội, chỉ có mang hết tội nghiệp của tự thân mà hoàn trả, mới được một chốn tá túc trú ngụ trở lại yên thân.

Chia sẻ bài viết này
Share:
Email
Print

Gửi bình luận