Trong nguy khốn lời cầu nguyện của ai sẽ được đáp trả?

A A A

Trong cơn bão tố, một con thuyền bị đánh chìm giữa đại dương. Cả thủy thủ đoàn chỉ có 2 người may mắn sống sót và dạt vào một hoang đảo.

Sau khi thảo luận họ thấy rằng việc tốt nhất có thể làm là cầu nguyện và chờ đợi cứu hộ. Nhưng họ quyết định sẽ phân chia lãnh địa, mỗi người ở một phía của đảo và xem lời cầu nguyện của ai sẽ linh hiển.

Mối quan tâm đầu tiên là thực phẩm, nên người thứ nhất cầu khẩn có đồ ăn và ngày hôm sau anh ta tìm thấy cây ăn trái bên phần đảo của mình, trong khi đó bên kia vẫn là hoang đảo.

Sau 2 tuần, người thứ nhất thấy cô đơn nên cầu xin một người bạn đời, thế là hôm sau có một người phụ nữ sống sót trong vụ đắm tàu dạt vào phần đảo của anh ta. Phía bên kia đảo vẫn hoàn toàn tĩnh mịch. Sau đó anh ta bắt đầu cầu xin thêm lương thực và một mái nhà…và thật thần kỳ anh ta có tất cả nhưng thứ đó. Bên kia vẫn là sự tĩnh mịch…

Cuối cùng người thứ nhất cầu xin một con thuyền để anh ta cùng vợ rời khỏi hoang đảo. Sáng hôm sau một chiếc thuyền cập mạn đảo bên phía anh ta.

Anh lên thuyền cùng vợ và nghĩ: “Xem ra chẳng có lời cầu xin nào của người kia linh hiển, hắn không xứng rời khỏi nơi đây”. Và anh ta quyết định bỏ rơi người bạn của mình trên hoang đảo.

Khi thuyền chuẩn bị nhổ neo người thứ nhất nghe thấy một giọng nói vang rền trên bầu trời: “Sao ngươi bỏ bạn mình trên hoang đảo?”. Người thứ nhất trả lời: “Tất cả những lời cầu xin của tôi đều linh hiển bởi đức tin và tín tâm của tôi 10 phần đầy đủ. Trong khi đó không có gì xảy ra bên phần đảo bên kia, nên tôi trộm nghĩ, anh ta không xứng đáng rời khỏi hoang đảo cùng tôi”.

Vang vọng trên bầu trời lời phúc đáp: “Ngươi nhầm rồi, ngươi nợ người ta nhiều lắm đó”.

“Sao có thể thế được”, người thứ nhất hỏi.

Ảnh minh họa screencapped.net

Là bởi đức tin và lời cầu nguyện của anh ta mà ngươi mới có những thứ đó, anh ta đã cầu xin một điều duy nhất là những điều ước của ngươi sẽ trở thành hiện thực.

Ý nghĩa chính của câu chuyện là khuyên con người ta đừng lấy bụng dạ hẹp hòi của tiểu nhân để đo lòng quân tử, nhưng đọc đến cuối tôi thấy mình thật nhỏ bé không phải vì ý tứ này. Tôi bị ấn tượng hơn bởi tấm lòng nhân hậu, nghĩ tới người trước khi nghĩ tới mình của người thứ hai trong câu chuyện.

Nếu chẳng may gặp phải những tình huống khẩn cấp và nguy hiểm hay phiền phức, khó chịu, ý nghĩ đầu tiên của tôi chẳng phải luôn là cầu mong những điều sẽ khiến hoàn cảnh của mình bớt căng thẳng hơn sao? Sẽ luôn là hy vọng những điều kiện khách quan, những người trái quan điểm, những điều gây phiền hà cho mình sẽ thuận theo ý muốn của mình hay sao?

Khi công việc ở cơ quan đang rất cần tôi xử lý, nhưng con gái tôi lại quấy rầy khóc lóc đòi nghỉ học ở nhà, thay vì hỏi xem vì sao con lại muốn nghỉ, tôi đã la mắng và bắt ép bé tới trường trong giàn giụa nước mắt. Khi đi ăn cùng đám bạn bè, tôi cũng góp ý một cách quá tích cực để mọi người cùng đến quán ăn mà tôi thích mà không để ý rằng có thể có người không ăn được đồ ăn ở đó…Chỉ là những hành động rất nhỏ trong cuộc sống thôi, chúng ta đang vô tình đặt lợi ích của bản thân lên trên lợi ích của người khác trong những hoàn cảnh mà bản thân chẳng chịu sự đe dọa nào về lợi ích.

Vậy thì một khi chẳng may phải ở trong hoàn cảnh mà mọi nguồn lợi đều không còn, lúc đó lợi ích cá nhân sẽ luôn được đặt lên hàng đầu nếu chúng ta không có tấm lòng vị tha được xây dựng từ những chi tiết nhỏ trong cuộc sống thường ngày.

Tôi tự hỏi mình sẽ làm gì khi ở vào trong hoàn cảnh của cậu bé người Nhật Bản đã mất hết nhà cửa trong thảm họa sóng thần hồi tháng 3/2011, không biết tình hình người thân ra sao, nhưng vẫn xếp hàng kiên nhẫn chờ nhận đồ ăn phân phát. Được người khác cho một phần đồ ăn, cậu không để dành hay chạy ra chỗ khác ăn ngay trong cơn đói khát mà chạy lên đầu hàng đặt đồ ăn vào thùng phân phát để cho công bằng, để chia cơ hội nhận phần đồ đó cho tất cả mọi người ở đó.

Đối diện với bản năng cơ bản nhất của con người, bản năng sinh tồn, điều có thể khiến con người ta đánh mất cả thể diện trong cơn nguy khốn, cậu bé đó đã dậy cả thế giới một bài học về lòng nhân hậu và vị tha. Vị tha trong tiếng Hán nghĩa là vì người khác, trái với vị tư là vì mình, chứ nó không chỉ có nghĩa là sự tha thứ cho người khác khi họ phạm sai lầm mà chúng ta vẫn thường dùng.

Cậu bé đã dậy cả thế giới một bài học về lòng nhân hậu và vị tha. Ảnh en.wikipedia.org

Ngày nay, người ta quan tâm nhiều tới lợi ích bản thân. Câu nói trở thành kim chỉ nam sống của thế hệ trẻ đương đại là “Bạn chỉ sống một lần”. Nó hơn cả một quan niệm nó trở thành một trào lưu sống mạnh mẽ YOLO (You only live once). Khi quan niệm rằng chúng ta chỉ sống có một lần trong đời, và rằng cuộc đời này thật vô nghĩa, vô vị nếu không tận hưởng và làm những điều mình muốn thì sẽ chẳng còn gì níu kéo đạo đức và lòng nhân từ. Tôi và bạn, chúng ta cũng sẽ giống như người số một trong câu chuyện trên, chỉ cầu những gì mình cần và tận hượng nó; Sẽ phán xét người khác bằng tấm lòng nhỏ hẹp đến tội nghiệp của mình. Và rồi có thể đến một lúc nào đó, khi được nhìn thấu những điều từ trước vẫn lầm tưởng trong mê mờ, chúng ta sẽ xấu hổ, đau khổ và nuối tiếc khôn nguôi.

Thế giới vẫn cần và vẫn đang tồn tại những niềm tin vào những điều vô hình để giúp nó tốt đẹp hơn. Không thể phủ nhận rằng chỉ có tin vào luân hồi nghiệp báo, tin vào sự quay trở lại của những hành động tốt thì con người mới có giới hạn để điều chỉnh bản thân mình. Lòng tốt với người khác, sự vị tha có thể lan truyền và quay trở lại với bạn, hãy tin như vậy, ít ra bạn sẽ làm những người xung quanh mình được hạnh phúc. Còn nếu như hạnh phúc của người khác không mấy quan trọng với bạn thì tôi chắc rằng chúng ta đã không thể đi cùng nhau cho đến những lời cuối bài này. Ai trong chúng ta cũng có lòng trắc ẩn và khao khát được trở nên tốt đẹp hơn. Tôi tin vào bạn, tin vào sự thiện lương trong bạn.

Đạo Nhất – Thu Hiền

Giau.Co

    Gửi bình luận