Trẻ em đi nhón gót chân có ý nghĩa gì?

A A A

Toes-674x450

(Kati Molin/Shutterstock)

Khi trẻ tập đi, đôi khi nhiều bé nhón gót đi bằng đầu ngón chân, được gọi là chứng đi nhón chân. Thông thường điều này là để làm quen với những điều mà chúng không chủ định, khi các bé đi vững, chúng sẽ bước đi với với toàn bộ bàn chân đặt trên mặt đất.

Đa số trẻ sẽ đi với toàn bộ bàn chân khi chúng 3 tuổi. Một số trẻ không thể đi bộ với toàn bộ bàn chân, và điều này nên được chuyên gia y tế kiểm tra.

Những nguyên nhân

shutterstock_397739434-580x386

(Alena Zamotaeva/Shutterstock)

Việc đi bằng đầu ngón chân có thể được phân thành bốn nhóm. Một số tình trạng thần kinh, như chứng liệt não hoặc bệnh loạn dưỡng cơ, làm cơ bắp chân bị bó chặt hoặc làm thay đổi cách hoạt động của nó. Điều này làm đứa trẻ rất khó, hoặc không thể, đặt gót chân chúng xuống đất để đi bằng cả bàn chân.

Ngoài ra còn có những tình trạng hình thể như vẹo bàn chân bẩm sinh (còn gọi là bàn chân khoèo) hoặc gót chân có mấu (viêm xương bản tăng trưởng ở gót chân) gây nên chứng đi bằng ngón chân. Sự thay đổi cấu trúc ở bàn chân hoặc cẳng chân khiến việc đặt cả bàn chân lên mặt đất là không thể và gây đau đớn.

Tuy nhiên, một số trẻ em có thể đặt cả bàn chân trên mặt đất nhưng thích đi bằng đầu ngón chân hơn. Nhóm trẻ này đồng thời có những đặc điểm hành vi khác biệt, chẳng hạn như, chậm đạt được các mốc quan trọng, hoặc những hành vi có tính trình tự. Việc đi nhón chân có liên quan với những chứng rối loạn tự kỷ hoặc chậm phát triển.

Còn có những đứa trẻ khỏe mạnh không bị căn bệnh nào vẫn nhất định đi nhón chân. Điều này được gọi là chứng đi nhón chân tự phát và được chẩn đoán bằng cách loại trừ tất cả các tình trạng bệnh tật được biết khác gây chứng đi nhón chân. Chứng đi nhón chân tự phát trong lịch sử từng được gọi là thói quen đi trên ngón chân, với giả định rằng đứa trẻ đã hình thành một thói quen đi bằng đầu ngón chân của chúng. Nó cũng được gọi là thói quen đi nhón chân mang tính gia đình, như một số nghiên cứu đã đề cập về việc nhiều thành viên trong gia đình có chung đặc điểm này.

Chứng đi nhón gót tự phát có ảnh hưởng từ 5% đến 12% trẻ em khỏe mạnh và các nhà nghiên cứu không biết các nguyên nhân của nó.

Có thể do yếu tố di truyền vì nó thường được thấy ở nhiều thành viên trong gia đình. Ngoài ra còn có những đặc tính khác, thường thấy ở trẻ em có kiểu dáng đi này. Trong một số nghiên cứu nhỏ, trẻ em bị chứng đi nhón gót tự phát cũng thể hiện việc chậm nói và gặp khó khăn trong kỹ năng vận động và xử lý cảm giác, như việc giữ thăng bằng và tìm cách di chuyển.

Nhận xét phổ biến nhất về những trẻ đi nhón gót tự phát là cơ bắp chân rất căng. Điều này có thể làm việc đặt cả bàn chân trên mặt đất thậm chí còn khó khăn hơn và có thể gây đau khi trẻ cố gắng chơi thể thao. Bạn có thể tưởng tượng rằng, trẻ em có thể bị trêu chọc vì cách đi khác thường.

Phải làm gì?

Không có cách điều trị đơn nhất vĩnh viễn nào chữa trị được chứng đi nhón gót tự phát. Thông thường thời gian là thầy thuốc vĩ đại nhất khi các bé nặng cân hơn và khó đi nhón gót hơn.

Tuy nhiên, vì nhiều trẻ em với chứng đi nhón gót tự phát có cơ bắp chân rất căng, nhiều chuyên gia y tế đề nghị nên điều trị chủ yếu tập trung vào việc kéo giãn những cơ bắp bị căng này. Cơ bắp chân căng cứng ở người lớn được biết là gây ra việc bước hụt, vấp ngã, đau bàn chân và ống chân.

Điều trị chứng đi nhón gót tự phát có thể được chia thành hai loại: bảo lưu và phẫu thuật.

5599180193_5faeae859e_b-580x394

(Kim Love/Flickr/CC BY)

Điều trị bảo lưu bao gồm nhắc nhở bằng lời nói, kéo giãn, đi giày dép nặng, nẹp chỉnh hình toàn ống chân, nẹp chỉnh hình mắt cá chân, rung lắc toàn thân, sàn nhựa vinyl, sàn rải thảm hoặc sàn sỏi, bó bột phối hợp để kéo giãn các cơ bắp chân, và tiêm Botox vào cơ bắp chân. Can thiệp phẫu thuật chủ yếu tập trung vào việc kéo dài gân Achilles.

Nhiều phương pháp điều trị trong số này có rất ít bằng chứng ủng hộ.

Hiện tại, bó bột hoặc phẩu thuật là có bằng chứng rõ rệt nhất. Cả hai phương pháp điều trị này cho thấy việc cải thiện chiều dài cơ bắp chân nhiều nhất. Tuy nhiên, một nghiên cứu trong thời gian rất dài cho thấy nhiều trẻ em đã được điều trị bằng các phương pháp phối hợp hoặc phẫu thuật vẫn tiếp tục đi nhón gót tới tận 13 năm sau khi điều trị.

Có nhiều lựa chọn để điều trị với những mức độ thành công khác nhau làm cho các bậc phụ huynh rất khó lựa chọn cách điều trị tốt nhất. Đây cũng là một thách thức cho các bác sĩ trong việc đề xuất cách điều trị.

Các nhà nghiên cứu đồng ý rằng cơ bắp chân đủ dài để đặt gót chân lên mặt đất dễ dàng hơn là điều rất quan trọng đối với trẻ em bị chứng đi nhón gót tự phát. Nếu điều này không hiệu quả, khi đó chuyên gia y tế sẽ gợi ý hướng điều trị. Cũng có sự đồng ý rằng bất cứ đứa trẻ nào không thể đặt được cả bàn chân lên mặt đất hoặc tiếp tục đi nhón gót sau ba tuổi, nên được các chuyên gia y tế xem xét.

Cylie Williams là Nghiên cứu sinh sau tiến sĩ tại Đại học Monash. Bài viết này đã được công bố trên The Conversation.

http://www.theepochtimes.com/n3/2126562-what-it-means-when-kids-walk-on-their-toes/

Cylie Williams

Chia sẻ bài viết này
Share:

Gửi bình luận