Thông qua nghệ thuật, cuốn sách ‘Nước mắt của Đức Phật’ lên tiếng phơi bày tội ác mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc

A A A

Giống như hầu hết các quốc gia trên thế giới, lịch sử của Trung Quốc cũng bao gồm các giai đoạn của chiến tranh, sự đổ máu, và những cuộc tranh giành quyền cai trị và lật đổ thay đổi các triều đại. Nhưng không giống như các quốc gia thịnh vượng khác, lịch sử hiện tại của Trung Quốc là tệ hại hơn, chứ không phải tốt đẹp hơn.

Trong hơn một thập kỷ qua, Trung Quốc đã trở thành trung tâm của một tội ác mới chống lại người dân của chính mình, một tội ác chống lại nhân loại—đó là tội ác thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc.

Nghệ sĩ Wei Jane Chir, người sống và làm việc tại thành phố Jersey và Đài Bắc, đã quyết định sử dụng ngôn ngữ nghệ thuật của riêng mình để tạo ra một cuốn sách nhằm mục đích vạch trần tội ác ghê tởm này cho nhiều người hơn nữa biết đến.

Wei đã nói chuyện với thời báo Đại Kỷ Nguyên về dự án của cô và kết quả của nó.

Sự chữa khỏi và mục đích

Wei đã trở thành một học viên Pháp Luân Công trong lúc cô đang tìm kiếm một phương pháp tự nhiên để chữa lành cơ thể của mình. Là một nghệ nhân khắc bản in, làm việc với hóa chất mạnh đã làm thiệt hại đến gan của cô. Năm 1998, trong khi ở New York, cô đã tìm thấy môn tập luyện tinh thần Pháp Luân Công và bắt đầu tập luyện năm bài tập thiền.

Việc thực hành cho Wei một cảm nhận mới về vị trí của mình trong thế giới và một niềm hy vọng mới.

“Trước khi tôi trở thành một học viên Pháp Luân Công, tất cả mọi thứ đều là vì tôi”, Wei thuật lại và biểu cảm bằng cách nhìn chằm chằm xuống đất, làm điệu bộ như có thứ gì đó che chắn cả 2 bên đầu. “Bây giờ, tôi có thể ngẩng đầu lên và tôi nhìn thấy rất nhiều thứ”, cô nói.

Một năm sau đó, chế độ cộng sản khởi phát bộ máy tuyên truyền của nó và bắt đầu bắt giữ và bức hại các học viên của môn tập, những học viên mà khi đó có số lượng trong phạm vi Trung Quốc được ước tính là 100 triệu người.

Những câu chuyện về lòng dũng cảm và sự tàn ác đau lòng bắt đầu nổi lên.

Đảng Cộng sản Trung Quốc đã phát động một chiến dịch để diệt trừ các học viên thực hành theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn. Họ thường bị đe dọa, bắt giữ và tra tấn khi họ không ngừng tập luyện Pháp Luân Công.

Tội ác chống lại loài người

Bản thân là một học viên Pháp Luân Công, Wei đã quyết định tạo ra cuốn sách “Nước mắt của Đức Phật” khi cô đọc “Đại thảm sát” – một cuốn sách được viết bởi nhà báo kiêm nhà nghiên cứu Ethan Gutmann. Trong đó, ông ước tính rằng 64.000 học viên Pháp Luân Công có thể đã bị giết hại để lấy nội tạng kể từ năm 2000 đến năm 2008 tại Trung Quốc.

“Nếu bạn đang đi đến Trung Quốc lúc này để có được một cơ quan nội tạng, rất có thể, một người hoàn toàn vô tội sẽ bị giết hại vì bạn”, Gutmann nói trong đoạn trailer chính thức về cuốn sách của ông được đăng bởi Liên Minh Quốc Tế Chống Mổ Cướp Nội Tạng tại Trung Quốc.

Trong tháng 7 năm 2006, một bài báo cáo độc lập đã được biên soạn bởi các luật sư người Canada là hai ông David Kilgour và David Matas. Báo cáo với tên gọi là ” Thu hoạch đẫm máu ” chỉ ra rằng các bằng chứng thu thập được đã chứng minh vượt bất kỳ lý do nghi ngờ nào rằng việc buôn bán nội tạng học viên Pháp Luân Công đã diễn ra từ năm 2001, và thu hoạch nội tạng có hệ thống tiếp tục xảy ra ở Trung Quốc. Hai luật sư đã gọi cuộc đàn áp do nhà nước tiến hành lên các nạn nhân vô tội ở Trung Quốc là “một hình thức mới của ma quỷ trên thế giới”.

Sự giải thích trực quan

Một ngày nọ, Wei đã nhận được một túi bọc các lớp giấy và nhựa. Trong đó, cô đã thấy ba hình ảnh cho thấy một thanh niên – một học viên Pháp Luân Công, giăng một biểu ngữ vàng trên Quảng trường Thiên An Môn viết ba nguyên lý bằng tiếng Trung Quốc: Chân – Thiện – Nhẫn. Đó là những hình ảnh cảm động đầu tiên mà vẫn còn cho đến ngày nay, là minh chứng cho sự can đảm của các học viên tại Trung Quốc. Wei đã quyết định phát hành chúng với giới truyền thông, mà còn tạo ra một loạt các hình khắc.

Kể từ đó, cô đã viết nhiều bài báo, sản xuất nhiều thước phim ngắn và tạo ra nhiều công trình khác loại nhằm phản đối cuộc đàn áp các học viên Pháp Luân Công dưới chế độ cộng sản Trung Quốc.

Trong “Nước mắt của Đức Phật”, Wei trình bày số liệu thống kê, biểu đồ, ngày tháng, bản đồ và bản vẽ, cô ấy nối liền những chấm nhỏ giữa các sự thật ảm đạm nhằm làm sáng tỏ một cách nhẹ nhàng mà đầy cảm động khi ai đó lật các trang sách được sắp xếp lớp kiểu accordion được cô làm trau chuốt tỉ mỉ. Cô sử dụng màn tơ, letterpress, và in kỹ thuật số để truyền tải dữ liệu.

Các bước thu hoạch cơ quan nội tạng được mô tả như là một chuỗi các bản vẽ gợi nhớ về các bảng câu chuyện sử dụng trong việc quay phim, trong khi cơ thể con người xuất hiện như là một bản đồ để cho các cơ quan nội tạng có thể được tách ra từ ​​nó – không hề có chút nào về tính cách, nhân tính, cá tính.

Ngược lại, các hình ảnh và bản vẽ về các học viên Pháp Luân Công ngồi thiền là một lời nhắc nhở liên tục rằng những tội ác đó đang diễn ra, sát hại, đàn áp những người thực hành theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn.

Trên một trang trong cuốn sách, bản đồ của Trung Quốc rỉ máu, cắt làm đôi bởi độ chính xác của một con dao sau đó được khâu lại cho thấy một vết thương vĩnh viễn, mũi khâu tượng trưng cho khả năng hàn gắn. Liệu Trung Quốc sẽ còn lại những gì vào cuối cùng?

Không là chủ ý, nhưng cuốn sách cũng đặt ra cùng một câu hỏi đến với thế giới phương Tây, vì kiểu tội ác như thế chính là tội ác chống lại nhân loại.

Chia sẻ bài viết này
Share:
Email
Print

Gửi bình luận