Mẹ từ chối giúp con gái trông con! Cảm ngộ của một cô gái khiến các bậc cha mẹ bừng tỉnh

A A A

Ngày nay cha mẹ giúp con cái trông con đã trở thành một việc mà người ta nghiễm nhiên công nhận. Nhưng kỳ thực, các bậc cha mẹ biết buông tay thì mới có thể trở thành những bậc cha mẹ thực thụ.

Cha mẹ của Ngọc Diệp đã đưa ra một quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời mình: Chính là từ chối giúp con gái mình trông cháu. Nhưng Ngọc Diệp lại nói: “Cha mẹ đã làm cho tôi rất nhiều điều, nhưng việc này lại khiến tôi cảm động nhất”.

Dưới đây là những dòng tâm sự của Ngọc Diệp về cha mẹ mình:

Từ nhỏ tới lớn, tôi luôn được cha mẹ nhất mực nuông chiều đến nỗi những đứa trẻ bên cạnh cũng phải đố kỵ với tôi. Mọi người xung quanh cũng phải kinh ngạc, ngả mũ chào thua. Mãi cho tới một ngày cha mẹ trịnh trọng tuyên bố quyết định của mình, tôi nghe như sấm bên tai. Tôi như nàng công chúa ngủ trong rừng mấy chục năm qua nay mới giật mình thức giấc.

Chưa kịp hạnh phúc đón con yêu chào đời tôi lại chìm đắm trong nỗi lo lắng, hoảng loạn

Lúc đó tôi đã mang thai 38 tuần. Vào một buổi tối cũng bình thường như mọi ngày, đột nhiên mẹ gọi vợ chồng tôi vào trong phòng và ‘tuyên bố’ thẳng thừng rằng: “Mẹ và cha con quyết định sẽ chăm sóc cho con đến hết kỳ ở cữ. Sau đó chúng ta sẽ không giúp các con nữa. Cha mẹ muốn đi đây đi đó, thích chỗ nào thì sẽ ở lại luôn ở chỗ đó. Cha mẹ cũng đã lớn tuổi, sức khỏe cũng không còn tốt nữa. Các con mới là cha mẹ của đứa trẻ nên hãy tự mình nghĩ cách giải quyết nhé”.

Tôi không hề có bất kỳ sự chuẩn bị tâm lý nào nên khi nghe tin dữ này, tôi bàng hoàng, phải mấy ngày sau tôi mới dám tin rằng điều này là thực. Những ngày sau đó tôi rơi vào nỗi khủng hoảng cùng cực. Đó là cảm giác sợ hãi như chú chim Khổng Tước ngày ngày đang được chăm bẵm, nâng niu nay lại biết tin mình sắp bị đuổi ra khỏi nhà lang thang đây đó.

Cha mẹ đẻ của tôi đã từ chối trông con giúp tôi. Cha mẹ chồng cũng chẳng thể trông mong được gì. Không ngờ rằng vào lúc tôi cần sự giúp đỡ nhất trong cuộc đời thì cha mẹ, những người vốn yêu thương tôi nhất, nay lại buông tay không quản tôi nữa. Thời gian đó hễ gặp mặt ai là tôi lại buông lời oán trách: “Hai ông bà muốn đi du lịch đây đó, ý là không chịu giúp tôi một tay. Ông bà thật quá ích kỷ. Chẳng phải đang là ép tôi phải làm một bà nội trợ hay sao? Làm gì có ai lại đối xử với con cái mình như vậy cơ chứ!…”

Cậu con trai bé bỏng của tôi đã sinh ra trong nỗi khiếp sợ vô bờ như vậy.

Ảnh dẫn theo goisaovietdreamhouse.com

Nhưng… có lẽ tôi mới là người ích kỷ nhất trên thế giới này

Suốt một tháng nằm cữ, hầu như tôi không hề nhoẻn miệng cười lấy một lần. Vì tức giận nên tôi kiên quyết tự mình trông con cả ngày cả đêm. Những phiền toái bủa vây lấy tôi như: Đau đớn vì đầu vú bị nứt khi cho con bú, mùi hôi thối từ phân và nước tiểu của cậu con trai mới sinh, và luôn chập chờn, ngủ không đủ giấc. Tôi định bụng sẽ tự ngược đãi bản thân, khiến mình kiệt quệ, để cha mẹ phải chứng kiến cảnh đau lòng này và dằn vặt bản thân. Nhưng sau mỗi lần kiệt sức rồi lại cố gắng hết lần này tới lần khác, tôi lại chợt bừng tỉnh và ngộ ra nhiều điều.

Tôi tự hỏi bản thân mình rằng: “Mình đang sợ điều gì? Sợ phải gánh trách nhiệm mà một người mẹ nên gánh vác hay sao? Sợ phải trở thành một người mẹ đúng nghĩa hay sao? Mình đang oán hận điều gì? Cha mẹ không có trách nhiệm và nghĩa vụ phải trông con cho mình. Họ đã hy sinh cả một đời mà chưa hề đòi hỏi mình điều gì. Vậy mà mình lại vì một lần duy nhất trong đời họ quyết định làm chút gì đó cho bản thân thì mình lại khắc ghi như một tội lỗi tày trời. Mình chưa từng nghĩ rằng mình mới là người phải báo đáp họ, mình mới là người ích kỷ nhất trên thế giới này”.

Sau mỗi lần kiệt sức rồi lại cố gắng hết lần này tới lần khác, tôi lại chợt bừng tỉnh và ngộ ra nhiều điều. Ảnh dẫn theo sheknows.com

Những chuyện bất ngờ liên tiếp xảy ra…

Tôi đã sửa được những thói quen sinh hoạt xấu mà trước kia từng phải bất lực chịu thua

Tôi xin công ty cho nghỉ phép ở nhà chăm con 1 năm và bắt đầu cuộc sống của một bà nội trợ. Trong khoảng thời gian này, tôi đã phát hiện ra một con người khác trong chính bản thân mình. Tôi cũng phát hiện ra rất nhiều năng lực mà tôi cũng không ngờ đến.

Trước kia giờ giấc sinh hoạt của tôi rất loạn. Nay vì không có người trông con giúp nên tối 9h tôi đã lên giường ngủ sớm, 6h sáng thức giấc. Ngày nào cũng như ngày nào, đều như vắt chanh. Dần dần tôi cũng quen và bắt đầu có thể ngủ sâu hơn. Tôi không còn thời gian rảnh rỗi để buồn bã hay đa sầu đa cảm, thương xuân tiếc hạ nữa.

Trước kia tôi mắc bệnh “chúa lề mề”. Vì không có người giúp tôi trông con nên những việc vụn vặt hàng ngày tôi phải đợi con trai ngủ rồi mới tức tốc làm thật nhanh. Một người làm việc hiệu suất cao trong tôi đã thức giấc.

Trước kia tôi lười nhác thành tính không sao sửa được. Mãi cho tới khi ở nhà làm bà nội trợ trông con, vì không muốn mình đi lệch nhịp với xã hội, tôi đã tranh thủ từng phút từng giây trong quỹ thời gian ít ỏi của mình để học thêm. Sau đó tôi đã thi đỗ vào vị trí chuyên viên. Điều này có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với nghề nghiệp của tôi sau này.

Tôi đã sửa được tính lười nhác của mình. Ảnh dẫn theo baogialai.com.vn

Quá trình chăm con đã khiến tôi thấu hiểu, cảm thông và biết ơn cha mẹ mình nhiều hơn

Trước kia tôi hay khó chịu với kiểu chuyện bé xé ra to của mẹ. Mãi tới khi một mình trông con tôi mới hiểu được nỗi lòng của một người mẹ là như thế nào. Khi con trai tôi chỉ chớm bị cảm sốt là tôi đã cuống quýt cả lên. Tôi sốt ruột, lo sợ và tự hù dọa mình bởi những điều không hay có thể xảy ra với cậu con trai bé bỏng trong khi đợi bác sỹ tới khám cho cháu. Khi ấy thời gian trôi đi mới chậm chạp và nặng nề làm sao. Bất cứ chuyện gì liên quan tới con trai, dẫu bé bằng cái kim cũng sẽ trở thành đại sự hàng đầu của tôi.

Trước kia tôi thường than phiền vì cha mình bước đi chậm chạp, lề mề. Thì nay, mãi cho tới khi tự mình trông con, hết lần này tới lần khác, dắt cậu con trai bé nhỏ học đi lẫm chẫm từng bước, tôi mới thấy ngậm ngùi, sống mũi cay cay, khóe mắt ươn ướt khi nhớ tới cha.

Trước kia tôi chưa từng nghĩ về những gì cha mẹ đã từng làm cho tôi. Tôi coi đó là điều đương nhiên. Nếu cha mẹ làm gì khiến tôi phật ý tôi sẽ mặt nặng mày nhẹ, cả ngày cũng chẳng hé răng nói lấy một câu. Mãi cho tới khi tự mình chăm con tôi mới hiểu. Đúng là nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ.

Đúng là nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ, tôi càng thấy biết ơn cha mẹ của mình hơn. Ảnh dẫn theo eva.vn

Sau trải nghiệm trên tôi ngộ ra, là những bậc cha mẹ thực sự nên buông tay một cách đúng lúc

Đương nhiên rút lui một cách phù hợp, buông tay một cách đúng lúc không có nghĩa là không bao giờ tham dự vào cuộc sống của con cái nữa, mà là giữ một khoảng cách nhất định để chúng tự xoay sở và trưởng thành. Chúng ta có cuộc sống của chúng ta, con cái có cuộc sống của con cái. Khi chúng gặp khó khăn chúng ta có thể giúp đỡ một cách thích hợp, nhưng không được ôm đồm mọi việc thay chúng.

Theo văn hóa truyền thống, con cái phải hiếu kính, phụng dưỡng cha mẹ khi về già. Nhưng tự bao giờ đạo lý này đã bị đảo lộn. Ngày nay, cha mẹ ‘phục vụ’, ‘nuôi cháu hộ’ cho con cái đã trở thành một việc mà người ta coi là lẽ đương nhiên.

Hy vọng những tâm sự trên của một người con sẽ khiến mỗi người suy ngẫm và nhìn lại chính mình. Chúng ta hãy quay về với văn hóa chính thống, để làm tròn hơn bổn phận của một người con, người cha mẹ thực thụ.

Theo Soundofhope

Hiểu Mai biên tập

Giau.Co

    Gửi bình luận