Lũ yêu quái thật quá ngốc, bảo bối thật sự vốn dĩ không phải là ăn được thịt của Đường tăng

A A A

Ảnh: Theo Ntdtv

Hình ảnh Đường Tăng trong bộ phim truyền hình “Tây Du Ký” (NTD)

Dưới con mắt của lũ yêu quái trong “Tây Du Ký”, muốn trường sinh bất lão thì chỉ có một biện pháp duy nhất đó chính là ăn thịt Đường Tăng. Cách nghĩ này bản thân nó quả là một nhận thức sai lầm. Sa Ngộ Tịnh cũng đã từng ăn thịt 9 người đi thỉnh kinh, nhưng vẫn là yêu quái. Ăn thịt Đường Tăng sao lại có thể trường sinh được đây? Cũng có bằng hữu nói, Đường Tăng không giống với 9 người trước đó, đời trước của ông chính là đệ tử của Phật Như Lai. Thật ra dù cho là ai, hễ đã đến làm người cõi này rồi thì đều là tương đồng như nhau, Đường Tăng cũng vậy.

1. Bảo vật thực sự trong “Tây Du Ký”

(Trích từ hồi thứ 8: Phật Tổ tạo kinh truyền Cực Lạc, Quan Âm vâng chỉ xuống Trường An) “Lập tức lệnh cho A Nan, Ca Diếp lấy một bộ cà sa và một cây Cửu Huyền tích trượng, nói với Bồ Tát rằng: ‘Cà sa, thiết trượng này có thể trao cho người thỉnh kinh đó dùng. Nếu như người đó nguyện một lòng bền chí đến đây, bận áo cà sa của ta khỏi đọa luân hồi, cầm tích trượng của ta khỏi bị độc hại’. Vị Bồ tát này thành kính bái lĩnh”.

Có thể thấy rằng bảo bối thật sự ở đây chính là cà sa và cây thiết trượng ở trên người của Đường Tăng. Có được hai bảo vật này chính là có thể thoát khỏi đọa luân hồi và độc hại. Đáng tiếc lũ yêu quái không hiểu, cho rằng thịt Đường Tăng là cách để trường sinh bất lão. Đây cũng chính là bản tính của chúng quyết định vậy, đưa sát sinh cho thành lối thoát của sinh tồn.

2. Đạo trường sinh bất lão thật sự

Năm đó cũng có những con yêu quái cướp đoạt áo cà sa và hành lý, muốn thay thế chỗ 4 thầy trò Đường Tăng đi lấy kinh, nhưng tại sao lại không thành? Đây cũng là do bản tính quyết định. Xin hãy đọc trong đoạn này:

“ Yêu vương nói: ‘Ta là Hoàng Mi Lão Phật, nhưng người ở đây không biết, chỉ gọi ta là Hoàng Mi đại vương, Hoàng Mi gia gia. Thuở nay đã biết ngươi bảo hộ Tam Tạng đi Tây Phương thỉnh kinh, viện cớ ấy thiết lập cảnh tượng này, dụ gạt Sư phụ của ngươi vào đây, đặng muốn thi đấu đánh nhau với ngươi. Nếu đấu được nổi qua ta thì tha cho thầy trò nhà ngươi, để cho thầy trò đều thành chính quả, bằng không thắng nổi thì sẽ đập chết hết các ngươi, đợi ta đi gặp Như Lai thỉnh kinh, cũng lấy chính quả về Trung Hoa vậy’ “.

Tôn Hành Giả cười rằng: ‘Yêu tinh chớ khoác lác, có giỏi thì hãy nếm thử một gậy của lão Tôn đây!’.  Yêu vương đó giật mình, vội dùng Lang Nha bổng đỡ lấy. (Trích từ hồi thứ 65: Yêu ma bày đặt Lôi Âm giả, Thầy trò đều gặp ách nạn to)

Lục Nhĩ Mỵ Hầu cùng năm đó cũng muốn đi lấy kinh thành Phật, đáng tiếc đều là khuyết thiếu bản tính thiện lương, mà không thành công. Áo cà sa và thiết trượng đều là cái vỏ bề ngoài, một tấm lòng kính Phật nơi tâm kia, mới là bản chất, mới là gốc rễ của trường sinh.

Rất nhiều người đời hôm nay, cũng là chỉ nhận thức bề ngoài, không hiểu biết rằng tu tâm, cũng chính là sửa đổi cải biến bản tính mới đúng là viên mãn trong đạo.

Chia sẻ bài viết này
Share:

Gửi bình luận