Câu chuyện tình bạn cảm động: 2 người đàn ông cụt chân và đi chung với nhau 1 đôi giày

A A A

Trong cái nắng oi ả, trong mùi thuốc nổ còn đượm nơi đây, trong cái đổ nát của những ngôi nhà và trong nỗi đau tê tái vì những phần có thể bị mất đi, có một mầm cây vẫn nhú lên. Ánh mặt trời và những điều kiện khắc nghiệt của cuộc sống càng khiến mầm cây ấy kiên cường hơn, lớn nhanh hơn và bám rễ sâu hơn vào lòng đất. Mầm cây ấy chính là tình bạn đặc biệt của đôi bạn Obeid và Karime, sinh sống tại một vùng thuộc dải Gaza sát với biên giới Israel.

Câu chuyện về những tranh chấp giữa Palestine và Isarel dường như chưa bao giờ kết thúc. Những trái bom vẫn lạnh lùng thả xuống thành phố, những tiếng súng vẫn vang vọng trong không gian rộng lớn.

Người dân ở hai xứ sở này đã quá quen với những mất mát, đau thương mà đạn bom gây ra. Nhưng giọt máu, những giọt nước mắt, những thấp thỏm và căng thẳng đã trở thành một phần của sự sống hàng ngày.

Những đổ nát trong thành phố và trong lòng người đã trở nên quá quen thuộc trên mảnh đất này (Ảnh dẫn theo Crisis Group)

Vào một ngày đầu năm 2011, khi Israel ném bom vào hai hộ gia đình thuộc vùng Gaza, Palestine, Obeid một thanh niên Palestine trẻ tuổi đã nhanh chóng có mặt ở nơi bị đánh bom để đưa những người bị thương đi cấp cứu và giúp những người khác tới nơi an toàn hơn.

Nhưng thật không may, một trái bom nữa lại nổ ở gần khu vực vừa bị tàn phá. Lần này, người thanh niên trẻ hào hiệp Obeid lại trở thành một trong những nạn nhân. Sức mạnh hủy diệt của những trái bom, của sự thù hận luôn thật khủng khiếp. Cánh tay và phần lưng của chàng trai trẻ đều bị thương. Nhưng đau nhất và cũng là sự thật khó chấp nhận nhất, Obeid đã bị mất bên chân trái của mình.

Anh trở thành một người tật nguyền chỉ sau một vài phút đồng hồ trong khói lửa.

Chưa tới 20 tuổi, sự mất mát này là quá lớn. Vốn là một chàng trai vạm vỡ, khỏe mạnh, Obeid còn cả tương lai phía trước. Nhưng giờ đây, khi chỉ còn một bên chân, cuộc sống của anh hoàn toàn bị đảo lộn. Có những lúc người thanh niên mạnh mẽ này đã không còn muốn sống.

Trong những định nghĩa rất hay về tình bạn, có một định nghĩa: Nếu bạn thấy một người bạn không có nụ cười, hãy lấy nụ cười của mình cho người đó.”

Trong số những người bạn của Obeid, Karim là người có thể làm được điều tuyệt vời này. Karim là người đầu tiên chạy đến bên Obeid để thăm hỏi và động viên tinh thần cho anh. Karim đã làm tất cả mọi thứ để Obeid tin rằng, dù mất đi một bên chân, nhưng anh vẫn còn cuộc sống, vẫn còn may mắn hơn nhiều người khác, những người không còn có cơ hội được thở và được nhìn thấy ánh mặt trời như họ.

Karim đã tiếp thêm sức mạnh cho Obeid, để anh có thể vượt qua cú sốc vì mất mát một phần thân thể này.

Kể từ lúc đó, hai anh đã thực sự trở thành những người bạn của nhau, mặc dù họ đã biết nhau, đi học cùng nhau từ thời thơ bé. Chiến tranh và thù hằn có thể cướp đi một bên chân của Obeid, thì nó lại ban tặng cho chàng trai trẻ một điều quý giá khác – một người bạn đích thực.

Sự tương trợ lẫn nhau trong những lúc khó khăn nhất chính là điều kiện cần và cũng là điều kiện đủ cho một tình bạn vững bền (Ảnh dẫn theo tinmoi24.vn)

Cuộc sống của cả hai cứ thế yên bình trôi đi, Obeid cũng đã bắt đầu quen hơn với cuộc sống chỉ có một bên chân. Anh đã chấp nhận xây dựng lại mọi thứ từ đầu.

Năm năm sau, bi kịch lại một lần nữa lặp lại, lần này nạn nhân của bom đạn là Karim. Anh thoát chết, nhưng cũng lại mất đi chiếc chân bên phải.

Lần này, Karim mới thực sự thấu hiểu nỗi đau của Obeid 5 năm về trước, và nhận ra điều mà anh làm cho Obeid thời gian đó quý giá tới mức nào. Obeid rất lạc quan nhìn Karim động viên: “Nhìn này, giờ thì chúng ta trở nên giống nhau rồi”. Và anh lại đóng vai của Karim ngày xưa: Bên cạnh chăm sóc cho người bạn thân thiết.

Pam Brown, một nhà thơ người Úc đã viết:

“Trong sự cô đơn, trong đau ốm, trong bối rối – nhận thức về tình bạn khiến ta có thể bước tiếp, thậm chí cả khi bạn ta bất lực không thể giúp ta. Họ ở đó là đủ rồi. Tình bạn không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của chiến tranh, bởi khổ đau hay sự im lặng. Chính trong những thứ đó mà nó bắt rễ sâu nhất. Chính từ những thứ đó mà nó nở hoa.”

Những dòng giản dị trong sáng này như thể dành tặng riêng cho Karim và Obeid vậy.

Tình bạn của họ đã trở thành một chiếc cây vững chắc, bám rễ sâu trong lòng đất khắc nghiệt này (Ảnh: China News)

Từ trong đau đớn của thân xác và đau khổ của tinh thần, họ nhận ra mình may mắn thế nào khi tìm thấy tri kỉ, người luôn ở đó để họ biết rằng: Cuộc đời này thật quý giá và không gì có thể ngăn họ sống một cách trọn vẹn.

Từ thời điểm Karim mất chân phải, hai người càng trở nên thân thiết, gắn bó.

“Chúng tôi quen rồi, gần như việc gì cũng làm cùng nhau. Chúng tôi cùng đi mua quần áo, cùng nhau sắm giày”, Karim chia sẻ.

Và có một điều đặc biệt ở hai chàng trai này sẽ khiến bạn khâm phục sự lạc quan của họ.

Từ khi chuyện không may xảy tới với Karim, họ đã phát hiện ra giờ đây cả hai chỉ cần mua một đôi giày là đủ. Bởi chiếc bên phải sẽ dành cho Obeid, chiếc bên trái dành cho Karim.

Hai người bạn giờ đây đều đi chung một đôi giày (Ảnh: China News)

Nhìn một cách hài hước, cuộc sống quả là khéo xếp đặt khi để những nỗi đau được chia đôi, và bù vào đó, hai người bạn có thể nhân đôi những niềm vui.

Không chỉ dừng lại ở việc đi chung giày, hai chàng trai trẻ còn có thể cùng nhau đi mô tô. Khi ngồi cùng trên một chiếc xe, họ vẫn có đủ một đôi chân, người nhấn ga, người nhấn phanh. Ở canh nhau, họ không phải từ bỏ những điều làm nên sự thú vị của tuổi trẻ.

Không ai có thể nghĩ rằng hai người thanh niên chỉ còn một bên chân lại có thể đi mô tô. Nhưng khi ở cùng nhau, họ làm được điều kì diệu đó (Ảnh: China News)

Cuộc sống không biết sẽ ra sao khi Karim không xuất hiện bên cạnh Obeid 5 năm trước, và Obeid không sát cánh cùng bạn mình 5 năm sau. Liệu họ có thể cười thật tươi với cuộc đời, với những người xung quanh như trong những bức ảnh này?

Hiện tại, cả hai chàng trai trẻ đều đã xây dựng được hạnh phúc và gia đình riêng cho mình. Tuy nhiên, họ vẫn ở đó trong cuộc sống của nhau, cùng nhau làm những việc mang lại niềm vui nho nhỏ cho cả hai và những người khác.

Obeid và Karim vẫn đang miệt mài đem niềm hạnh phúc của mình đi chữa lành cho những người khuyết tật vì đạn bom khác trên khắp dải Gaza nhiều thương đau. Câu chuyện đi chung nhau một đôi giày của họ sẽ khiến nhiều những người tàn tật tin rằng: Tình người, sự tương trợ lẫn nhau sẽ có thể chữa lành và thậm chí là bù đắp những điều đã mất đi mãi mãi.

Nếu không là bạn của nhau, liệu họ có thể luôn nở nụ cười và mỉm cười với những người xung quanh như trong tấm hình này? (Ảnh: China News)

“Mất đi một người bạn cũng như mất đi một cánh tay. Thời gian có thể chữa lành nỗi đau nhưng sự thiếu hụt không bao giờ được lấp đầy.” Robert Southey, một nhà thơ lãng mạn của Anh nhiều thế kỉ trước đã từng viết về nỗi đau nhức nhối khi mất đi một người bạn như vậy. Trong thời hiện đại này, Karim và Obeid, họ cũng có thể viết nên một định nghĩa mới về tình bạn, về việc tìm thấy được một người bạn chân thành trong đời đáng quý biết nhường nào.

Có được một người bạn thật sự trong lúc hoạn nạn và khó khăn nhất, như mất một bên chân chẳng hạn, cũng giống như khi bạn được sinh ra một lần nữa với thân thể nguyên vẹn. Thời gian sẽ xóa đi nỗi đau thân thể, còn người bạn thân sẽ cho bạn mượn một chân của anh ấy, để cả hai có thể cùng tiếp tục đi về phía trước.

Hy Văn tổng hợp

Giau.Co

    Gửi bình luận