Bằng chứng về các vụ nổ hạt nhân xa xưa trên Sao Hỏa

A A A

Các phản ứng hạt nhân trên Sao Hỏa và Trái Đất được cho là diễn ra một cách “tự nhiên”. Nhưng liệu có đúng như vậy?

Hình minh họa sao Hỏa (Ảnh của Pitris/iStock)

Vũ trụ chứa đầy những điều bí ẩn và thách đố tri thức của nhân loại. Bộ sưu tập những câu chuyện “Khoa học Huyền bí” của Thời báo Đại Kỷ Nguyên về những hiện tượng lạ thường đã kích thích trí tưởng tượng và mở ra những khả năng chưa từng mơ tới. Chúng có thật hay không? Điều đó tùy bạn quyết định!

Nhà khoa học về lực đẩy, tiến sĩ John Brandenburg đã chỉ ra trong một bài báo năm 2014 có tiêu đề “Bằng chứng về một vụ nổ nhiệt hạch trên sao Hỏa trong quá khứ” rằng Sao Hỏa có chứa nồng độ lớn chất đồng vị của khí Xenon là Xenon 129 (vốn được tạo ra từ các phản ứng hạt nhân) trong bầu khí quyển, và lượng Uranium và Thorium cũng nhiều quá mức trên bề mặt hành tinh này. Những hiện tượng này có vẻ như là hậu quả của hai vụ nổ hạt nhân bất thường và rất lớn trong quá khứ.

Còn trên Trái Đất, ở khu vực Oklo thuộc nước Gabon, khi quặng Uranium được chiết luyện vào năm 1972,  nó đã được phát hiện là có những đặc điểm không bình thường. Trong khi tất cả quặng Uranium tự nhiên đều chứa khoảng 0.7 phần trăm đồng vị Uranium 235, đồng vị Uranium 235 ở mỏ Oklo chỉ ở mức 0.6 phần trăm, điều này đưa đến giả thuyết là Uranium 235 ở đây đã được “xử lý”.

Ngày 25/09/1972, tiến sĩ Francis Perrin, cựu chủ tịch của Ủy ban cao cấp về Năng lượng Nguyên tử của nước Pháp nói với Viện hàn lâm Khoa học Pháp rằng một phản ứng hạt nhân đã diễn ra ở mỏ Oklo khoảng 1.7 tỷ năm trước.

Trong khi nhiều nhà khoa học nói rằng các phản ứng hạt nhân trên Trái Đất và Sao Hỏa có thể đã diễn ra một cách tự nhiên, một số nhà khoa học không đồng ý với quan điểm này. Nếu các phản ứng không xảy ra tự nhiên, điều đó ngụ ý rằng các sinh vật có trí tuệ – tức là con người hoặc người ngoài hành tinh – đã tạo ra các phản ứng này.

Nếu các phản ứng không xảy ra tự nhiên, điều đó ngụ ý rằng các sinh vật có trí tuệ – tức là con người hoặc người ngoài hành tinh – đã tạo ra các phản ứng này.

Thậm chí nếu các phản ứng không diễn ra một cách tự nhiên, những hiện tượng bất thường này cũng dẫn tới câu hỏi, liệu một vụ nổ hạt nhân tự nhiên có thể xảy ra trên Trái Đất và gây ra sự phá hủy quy mô lớn không?

Lò phản ứng hạt nhân tiền sử?

Về mặt địa chất, các mỏ Uranium ở Oklo được ước tính đã tồn tại khoảng 1.7 tỷ năm tuổi. Tiến sĩ Perrin cho rằng phản ứng này đã diễn ra tự nhiên vì ở thời điểm đó Uranium có trạng thái thuần khiết nhất. Theo ông thì thay vì có nồng độ 0.7 phần trăm đồng vị Uranium 235 như chúng ta thấy ngày nay, nó từng có nồng độ 3 phần trăm trong quá khứ.

Để đốt cháy Uranium trong một phản ứng hạt nhân thì cần có nước. Với những ai khẳng định rằng các phản ứng hạt nhân đã diễn ra tự nhiên, cách giải thích được chấp nhận rộng rãi là: nước đã thâm nhập vào mỏ quặng và gây ra phản ứng dây chuyền. Nhưng nước đó phải rất tinh khiết để kích hoạt một phản ứng như vậy, tiến sĩ quá cố Glenn T. Seaborg cho hay.

Tiến sĩ Seaborg là người đứng đầu Ủy ban Năng lượng Nguyên tử Mỹ và đã giành giải Nobel cho công trình tổng hợp các nguyên tố hóa học nặng. Ông nói rằng phản ứng hạt nhân không thể diễn ra một cách tự nhiên được.

Nuclear reactor site, Oklo, Gabon Republic. (NASA)

Vị trí lò phản ứng hạt nhân ở Oklo, nước Cộng hòa Gabon (ảnh của NASA)

Quan điểm trên của tiến sĩ Seaborg được tóm tắt trong cuốn sách “Bí mật của những chủng người bị mất tích” của Rene Noorbergen:

Thậm chí chỉ một vài phần triệu của bất kỳ một tạp chất nào cũng sẽ “phá hỏng” phản ứng, khiến nó không thể diễn ra. Vấn đề ở đây là không thể tồn tại trong tự nhiên một loại nước tinh khiết đến như thế ở bất kỳ nơi đâu trên hành tinh này!

Lý do thứ hai phản bác lại báo cáo của tiến sĩ Perrin liên quan tới chính Uranium. Một vài chuyên gia về kĩ thuật lò phản ứng hạt nhân nhận xét rằng trong chiều dài lịch sử được ước tính dựa vào địa chất, không có thời điểm nào mà quặng Uranium ở các mỏ tại Oklo có đủ lượng đồng vị Uranium 235 để có thể tạo ra phản ứng hạt nhân một cách tự nhiên.

Thậm chí ngay cả khi các mỏ quặng được cho là ở thời điểm mới hình thành … Loại nguyên liệu có thể tạo ra phản ứng phân rã lúc đó chỉ chiếm 3 phần trăm toàn bộ mỏ quặng – một mức quá thấp cho một ‘vụ nổ hạt nhân’. Dù vậy, thực sự có một phản ứng đã diễn ra, qua đó cho thấy rằng Uranium ban đầu có nồng độ Uranium 235 lớn hơn nhiều so với Uranium tự nhiên.

Các vụ nổ trên sao Hỏa

Trường hợp phản ứng hạt nhân ở Oklo thường được trích dẫn trong các tranh luận rằng các phản ứng hạt nhân trên Sao Hỏa có thể là một hiện tượng tự nhiên.

Nhưng tiến sĩ Brandenburg đã đánh giá và loại bỏ cách giải thích theo hướng “tự nhiên”.

Ông nói rằng đồng vị Xenon 129 trên Sao Hỏa nên là sản phẩm của một quá trình hạt nhân hơn là sự phân dị khối lượng – mass fractionation (một quá trình trong tự nhiên khiến một lượng nhất định của một đồng vị hoặc chất hóa học bị tách ra khỏi hỗn hợp trong thời gian quá độ).

Khí quyển của một hành tinh có thể bị ăn mòn qua thời gian, đặc biệt là các hành tinh không có một từ trường mạnh mẽ, giống như trường hợp Sao Hỏa. Khi điều này xảy ra, các chất đồng vị nhẹ ở phía trên có khả năng bị ăn mòn nhiều hơn các đồng vị nặng, dẫn tới sự gia tăng các đồng vị có khối lượng nặng.

“Tuy nhiên, ở trên Sao Hỏa, bất cứ quá trình nào làm nhiễu loạn … các chất đồng vị lại làm cho các chất đồng vị nhẹ xuất hiện tương đối nhiều hơn so với các đồng vị nặng. Sự chênh lệch này xuất phát phần nhiều từ các quá trình phản ứng hạt nhân hơn là sự phân dị khối lượng”, tiến sĩ Brandenburg viết.

Tiến sĩ Brandenburg nói nếu các vụ nổ diễn ra tự nhiên, chúng ta phải nhìn thấy các hố bom lớn trên bề mặt Sao Hỏa. Thay vào đó, ông gợi ý rằng các vụ nổ đã diễn ra trong không trung nhờ các thiết bị làm nóng chảy–phân tách hạt nhân cỡ lớn, có thiết kế tương tự các thiết bị trên Trái Đất.

Ông giải thích nguyên lý các thiết bị này tạo ra Xenon 129 như sau: “Để gia tăng hiệu suất của bom hydro, thông thường vỏ quả bom sẽ được tạo ra từ Uranium 238 hoặc Thorium. Theo đó, chỉ có rất ít Xenon 129 được tạo ra bởi sự nung chảy bình thường, nhưng trong một vụ nổ bom hydro thường thì Xenon 129 được tạo ra với một lượng lớn”.

Ông đã phân tích cấu trúc phân bổ của Uranium và Thorium trên bề mặt của Sao Hỏa và kết luận rằng các chất này tập trung dày đặc ở hai địa điểm là Cydonia Mensa and Galaxias Chaos trên Sao Hỏa và có sự phân bổ giống như kết quả tạo ra từ các vụ thử bom hydro.

Tiến sĩ David Beaty, giám đốc khoa học chương trình Sao Hoa ở phòng thí nghiệm Lực đẩy Phản lực của NASA, nói với FoxNews.com rằng ông quan tâm tới các ý tưởng của tiến sĩ Brandenburg. Nhưng ông cũng cho rằng để tiến hành một chuyến đi đến Sao Hỏa để kiếm chứng các ý tưởng đó sẽ rất tốn kém.

Edward D. McCullough, một nhà tư vấn lĩnh vực không gian và khoa học, và Harrison Schmitt, một nhà địa chất và phi hành gia nghỉ hưu, đều đồng ý với phần lớn các lý thuyết của Bradenburg – nhưng không đi tới quan điểm cho rằng những hiện tượng bất thường là do các vụ không kích hạt nhân của người ngoài hành tinh.

Chúng ta có cần lo lắng liệu các vụ nổ hạt nhân tự nhiên có thể xảy ra trên Trái Đất?

Tiến sĩ Beaty nói với FoxNews.com rằng trên lý thuyết một phản ứng hạt nhân tự nhiên có thể xảy ra ở Trái Đất trong nhiều tỷ năm tới, nhưng nó không phải là điều chúng ta cần phải lo lắng hiện nay. Các điều kiện địa chất thường không thay đổi đột ngột.

Brandenburg ước tính rằng các vụ nổ hạt nhân trên Sao Hỏa diễn ra khoảng 180 triệu năm trước đây. Ông nói các vụ nổ có thể đủ lớn để tạo ra thảm họa trên toàn bộ hành tinh và thay đổi khí hậu trên toàn Sao Hỏa.

Cập nhật thông tin tác giả của bài báo, TaraMacIsaac trên Twitter, cùng chuyên trang Khoa học của Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh trên Facebook, và đăng ký nhận bản tin để tiếp tục khám phá những điều thần thoại cổ xưa và những phát hiện khoa học mới!

Chia sẻ bài viết này
Share:
Email
Print

Gửi bình luận